Nhị Vô Ngã

《二無我》 èr wú wǒ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Nhân không Pháp Không, Ngã pháp Nhị Không. Chỉ cho Nhân Vô Ngã và Pháp Vô Ngã.
1. Nhân Vô Ngã: Rõ biết thân người là do 5 uẩn giả hòa hợp, không có ngã thể chân thực. Đây là pháp quán của Tiểu Thừa để diệt trừ Phiền Não Chướng, được Niết Bàn.2. Pháp Vô Ngã: Rõ biết các pháp do Nhân Duyên sinh ra, không có tự tính chân thực. Đó là pháp quán của Đại Thừa để đoạn trừ Sở Tri Chướng, Chứng Quả vị Bồ Tát. [X. kinh Lăng già Q. 1.].