Nhị Lợi

《二利》 èr lì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho Tự lợi và Lợi tha. Lợi mình và lợi người. Trên cầu đạo giác ngộ là lợi mình, dưới hóa độ Chúng Sinh là lợi người. [X. kinh Vô lượng thọ Q.thượng; Tán A Di Đà Phật Kệ].