Nhị Điểu

《二鳥》 èr niǎo

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho 2 con chim trống và mái thuộc loại Ca lân đề hay Uyên ương. Loài chim này thường sống có đôi, không bao giờ rời nhau, nên chúng được dùng để ví dụ 2 Pháp Sự lí như thường và vô thường, khổ và vui, không và Bất Không... theo nhau chẳng rời. Phẩm Điểu dụ trong kinh Niết Bàn (bản Nam) (Đại 12, 655 trung) nói: Có 2 loài chim, một là Ca lân đề, hai là Uyên ương, khi bay khi đậu đều có đôi, không bao giờ xa lìa nhau. Các pháp khổ, vô thường, Vô Ngã... cũng lại như thế, không tách rời nhau.