Nhị Chủng Y

《二種醫》 èr zhǒng yī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho 2 loại thầy thuốc: Tiểu y và Đại y.
1. Tiểu y: Y sĩ bình thường, chỉ biết chứng bệnh, Nguyên Nhân bệnh và thuốc chữa bệnh, chứ không biết tất cả bệnh, tất cả Nguyên Nhân bệnh và tất cả thuốc chữa bệnh. Ví dụ như hàng Thanh Văn không thể biết tất cả thuốc và bệnh nên gọi là Tiểu y.
2. Đại y: Y sĩ giỏi, chỉ cho người thầy thuốc biết tất cả các chứng bệnh, biết tất cả Nguyên Nhân của bệnh và thông thạo tất cả thứ thuốc trị bệnh, vì thế chữa bệnh cho tất cả Chúng Sinh. Ví như Bồ Tát không bệnh nào mà không biết, không loại thuốc nào không hiểu, cho nên gọi là Đại y. [X. luận Đại trí độ Q. 24.].