Nhất Thiết Môn Thiền

《一切門禪》 yī qiè mén chán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thiền của tất cả các môn định, 1 trong 9 loại thiền định của Đại Thừa. Vì tất cả thiền định đều từ môn này mà ra, nên gọi là Nhất Thiết Môn Thiền. Gồm có 4 thứ:
1. Hữu giác hữu quán câu thiền.
2. Hỉ câu thiền.
3. Lạc câu thiền.
4. Xả câu thiền. Bốn thứ thiền trên đây tương đương với Sơ Thiền, Nhị thiền, Tam thiền và Tứ thiền của cõi Sắc. Khi đạt đến Xả câu thiền(buông bỏ hết)thì Hành Giả không còn các Tâm Niệm Thiện Ác, thương ghét nữa. [X. Pháp Giới Thứ Đệ Sơ Môn Q.hạ, phần đầu; Pháp hoa kinh Huyền Nghĩa Q. 4., phần đầu].