Nhất Sinh Bổ Xứ

《一生補處》 yī shēng bǔ chù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Eka-jàti-pratibadha. Cũng gọi Nhất Sinh sở hệ. Gọi tắt: Bổ xứ. Người sinh ra 1 lần cuối cùng ở Nhân Gian để Thành Phật. Bổ xứ là chỉ cho địa vị tối cao của Bồ Tát, tức là Bồ Tát Đẳng Giác. Hiện nay, Bồ Tát Di Lặc thường được gọi là Bồ Tát Nhất Sinh Bổ Xứ. Cứ theo kinh Di Lặc thướng sinh, Bồ Tát Di Lặc hiện đang ở trên cung trời Đâu suất, đợi hết đời này thì sinh xuống Nhân Gian lần cuối cùng để tu hành Thành Phật, nối sau đức Phật Thích Ca. Nhất Sinh Bổ Xứ còn được gọi là Nhất Sinh sở hệ, nghĩa là vị Bồ Tát này chỉ còn bị trói buộc(hệ)1 đời này nữa trong Thế Giới mê muội, rồi đời sau sẽ Thành Phật. Ngoài ra, theo Vô Lượng Thọ Kinh kí quyển thượng, Bồ Tát Nhất Sinh Bổ Xứ được chia làm 4 cấp bậc:
1. Bồ Tát an trụ ở chính định.
2. Bồ Tát tiếp cận Phật địa.
3. Bồ Tát trụ ở cung trời Đâu suất.
4. Từ trời Đâu suất sinh xuống Nhân Gian tu hành Thành Phật. [X. phẩm Thập Địa trong kinh Bồ Tát bản nghiệp; phẩm Cụ duyên Chân Ngôn trong kinh Đại nhật; Di Lặc thướng sinh kinh Tông Yếu].