Nhất Pháp Thân

《一法身》 yī fǎ shēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Nhất là Bình Đẳng không 2, Pháp Thân mà chư Phật chứng được cùng với lí thể của Pháp Giới là 1, không sai khác. Kinh Hoa nghiêm (bản dịch cũ) quyển 5 (Đại 9, 429 trung) nói: Thân của hết thảy chư Phật chỉ là Nhất Pháp Thân, Nhất Tâm, nhất trí tuệ, lực và vô úy cũng thế.