Nhất Pháp Giới Tâm

《一法界心》 yī fǎ jiè xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tâm Nhất Pháp Giới. Chỉ cho tâm cùng tột, vượt ra ngoài mọi đối đãi, xa lìa tất cả sự Sai Biệt. Luận Nhị Giáo quyển thượng (Đại 77, 375 hạ) nói: Tâm Nhất Pháp Giới chẳng phải trăm sai, không phải nghìn đúng.