Nhất Nhân Đương Thiên

《一人當千》 yī rén dāng qiān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: lấy đao của một người mà địch với ngàn người, biểu thị người có sức dũng mãnh phi thường. Như Niết Bàn Kinh () 2 có đoạn rằng: “Thí như Nhân Vương hữu Đại Lực sĩ, kỳ đao đương thiên, cánh vô hữu năng hàng phục chi giả, cố xưng thử nhân Nhất Nhân Đương Thiên (, ví như Nhân Vương có tay Đại Lực sĩ, cây đao vị ấy có thể địch với ngàn người, không ai có thể hàng phục được anh, cho nên gọi người ấy là 'một người địch với ngàn người').”