Nhất Ngôn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một lời. Nhất Ngôn có liên quan đến việc Ngộ Đạo của Thiền Sư Tông mật đời Đường. Truyện kể rằng: Một hôm, Thiền Sư Tông mật ở núi Khuê Phong đọc chưa hết quyển kinh Viên Giác, đến chữ Nhất Ngôn thì hoát nhiên khai ngộ, nhận rõ tâm mình tức là Tâm Phật, nhất định sẽ Thành Phật, nên khi biên soạn sớ giải kinh Viên Giác, trong lời tựa (Đại 39, 524 trung) ngài viết: Ngay chữ Nhất Ngôn, bỗng nhiên Tâm Địa khai thông. [X. Viên Giác kinh lược sớ].