Nhất Đoạn Nhất Thiết Đoạn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Nhất đoạn tất thành. Một dứt thì tất cả đều dứt. Tông Hoa nghiêm lấy 2 môn Pháp Tính Dung Thông và Duyên Khởi tương do làm giáo nghĩa căn bản, từ đó thuyết minh lí Nhất tức Nhất Thiết và tính Duyên Khởi trùng trùng vô tận của các pháp. Trong đó, Pháp Tính Dung Thông nói rõ về lí và sự vô ngại, còn Duyên Khởi tương do thì nói rõ về Sự Sự Vô Ngại. Mối quan hệ giữa 2 môn là trong 1 sự bao nhiếp toàn lí, vì thế, trong 1 sự hiển hiện nhiều sự; đó tức là lí và sự vô ngại, cho nên sự sự cũng vô ngại. Hai môn này được dùng để thuyết minh tất cả pháp, bởi vậy, tất cả pháp đều bao hàm trong lí Nhất tức Nhất Thiết (Một tức tất cả). Trong đó, căn cứ vào nghĩa Đoạn Hoặc tu chứng mà lập các thuyết như: Nhất Chướng Nhất Thiết Chướng, Nhất Đoạn Nhất Thiết Đoạn, Nhất Hành Nhất Thiết Hành, Nhất Vị Nhất Thiết Vị, Nhất Tu Nhất Thiết Tu, Nhất Thành Nhất Thiết Thành, Nhất Chứng Nhất Thiết Chứng... Những câu nói này chẳng phải lí luận suông, mà là việc thực tu thực chứng, nên gọi là Nhất Đoạn Nhất Thiết Đoạn.