Nhất Chơn

《一眞》 yī zhēn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: toàn thể sự Chân Thật, không hư dối, chỉ cho vũ trụ, tất cả; đồng nghĩa với Nhất Như (), nhất thật (), Chơn Như (). Như trong Khuyến Tu Tịnh Độ Thi () của Đại Sư Thật Hiền Tỉnh Am (, 1686-1734) nhà Thanh có câu: “Tứ Đại chi trung na Nhất Chơn, ngã dữ Di Đà phi lưỡng cá (, ngay trong Bốn Đại còn Chân Thật, ta với Di Đà đâu hai thể).” Hay trong Nguyên Thỉ Thuyết Tiên Thiên Đạo Đức Kinh Chú Giải () của Đạo Giáo có đoạn: “Hư vô Bất Động, Nhất Chơn phổ phát, thanh tịnh diệu thông, đạo tại kỳ thỉ (, hư vô chẳng động, Chân Thật rộng khắp, trong sạch diệu thông, đạo nơi khởi đầu).” Hoặc trong Triệt Ngộ Đại Sư Di Tập () quyển trung cũng có câu: “Thống duy Nhất Chơn Pháp Giới, cái viên cai vạn hữu, duy thị Nhất Tâm (, khắp cùng Pháp Giới Chơn Như, bao trùm cả vạn hữu, chỉ là Nhất Tâm).” Câu “Nhất Chơn Diệu Thể, ninh hữu khứ lai chi thoại ()” có nghĩa là thể tánh vi diệu của Chơn Như vốn không sanh, không diệt, chẳng không chẳng có, lìa xa Danh Tướng, chẳng trong chẳng ngoài, vượt ra mọi phạm trù đối đãi, thì làm sao có tướng đến và đi.