Nhất Chân Pháp Giới

《一真法界》 yī zhēn fǎ jiè

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Nhất tức không hai, Chân tức chẳng vọng, giao thoa dung nhiếp, nên gọi là Pháp Giới. Tức là Pháp Thân Bình Đẳng của chư Phật, từ xưa đến nay vốn Không Sinh không diệt, chẳng không chẳng có, lìa danh lìa tướng, không trong không ngoài, chỉ có một chân thực chẳng thể nghĩ bàn, vì thế gọi là Nhất Chân Pháp Giới. [X. Hoa Nghiêm Kinh Sớ sao Q. 60.; Hoa Nghiêm Kinh Sớ sao Huyền Đàm Q. 1.].