Nhất Chân Địa

《一真地》 yī zhēn dì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho giai vị chứng ngộ diệu lí Nhất Chân Pháp Giới. Trong Kinh Tứ thập nhị chương có câu Coi Bình Đẳng như Nhất Chân Địa.