Nhật Bản Vãng Sanh Cực Lạc Ký

《日本徃生極樂記》 rì běn wǎng shēng jí lè jì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Nihonōjōgokurakuki: truyền ký về những người có Dị Tướng Vãng Sanh, được biên tập vào giữa Thời Đại Bình An, do Khánh Tư Bảo Dận (, Yoshishige-no-Yasutane, 931-1002) trước tác, 1 quyển; còn gọi là Nhật Bản Vãng Sanh Truyện (). Từ việc ký thuật câu chuyện của Thiên Quán () qua đời năm 983 (Vĩnh Quán [] nguyên niên), tác phẩm này được xem như thành lập trong khoảng thời gian từ năm đó cho đến năm 986 (Khoan Hòa [] thứ 2), khi Bảo Dận Xuất Gia. Rồi sau đó, ông còn ghi thêm truyện của Thánh Đức Thái Tử (, Shōtoku Taishi), Hành Cơ (, Gyōki) cũng như của 5, 6 người Vãng Sanh khác. Tác phẩm này bắt chước theo Tịnh Độ Luận () của Ca Tài () nhà Đường, Vãng Sanh Tây Phương Tịnh Độ Thoại Ứng San Truyện (西) của Văn Thẩm (), Thiếu Khang (), thâu lục các biệt truyện của mọi người, hay hạnh nghiệp của người Vãng Sanh từ những truyền văn xa xưa. Ký lục về những người Vãng Sanh có 45 trường hợp, bao hàm cả nam nữ, tăng tục, người tu hạnh Niệm Phật, tụng Kinh Pháp Hoa hay Hành Trì Chơn Ngôn, v.v. Thư tịch này được thâu lục vào trong phần Truyện Bộ của Quần Thư Loại Đồ (), Tục Tịnh Độ Tông Toàn Thư () 17, Đại Nhật Bản Phật Giáo Toàn Thư (), Nhật Bản Vãng Sanh Toàn Truyện (), Nhật Bản Tư Tưởng Đại Hệ () 7.