Nhật Bản Cận Đại Phật Học Nghiên Cứu
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Sự nghiên cứu về Phật Học ở Nhật bản vào thời cận đại. Phật giáo được truyền vào Nhật bản từ năm Thiên hoàng Khâm minh 13 (522) nhưng mãi đến năm Minh trị thứ 10 (1877) thì việc nghiên cứu Phật Học theo phương pháp mới mới được bắt đầu. Những người có ảnh hưởng lớn nhất trong thời kì này là các ông: Nam Điều Văn Hùng, Thôn Thượng Chuyên Tinh và Cao Nam Thuận Thứ Lang. Các Đại học Phật giáo được thiết lập để làm những trung tâm nghiên cứu Phật Học. Các học giả đến các nước Tây vực, Ấn Độ để sưu tầm tư liệu, nguyên điển tiếng Phạm... Đến những năm Đại chính (1912- 1925), các ông Mộc Thôn Thái Hiền, Tùng bản Văn tam lang và Tá tá mộc Nguyệt tiêu đã mang lại nhiều sắc thái mới lạ cho việc nghiên cứu Phật Học. Thời kì này tuy vẫn giữ khuynh hướng coi trọng việc nghiên cứu các nguyên điển của thời Minh trị, nhưng không chỉ thỏa mãn với sự học hiểu 3 tạng Kinh Điển Tiểu Thừa và những nguyên điển Đại Thừa còn rất giới hạn, mà có ý mở rộng phạm vi nghiên cứu để làm thế nào nắm bắt được Bản Chất của Phật giáo, cho nên các loại văn hiến Phật giáo của Trung Quốc và Nhật bản rất được coi trọng, đồng thời, bắt đầu tiến hành việc biên tập Đại Chính Tạng Tân Tu Đại Tạng Kinh. Từ những năm 1926-1944, Đại Tạng Kinh Hán văn và Tam Tạng Pàli lần lượt được Phiên Dịch và ấn hành. Ngoài ra, việc nghiên cứu về lịch sử Phật giáo Trung Quốc và Nhật bản –chủ yếu là lịch sử Phật giáo Trung Quốc– cũng rất phát triển. Sau chiến tranh và cho đến gần đây, giới học giả Phật giáo Nhật bản, đại khái chuyên Phiên Dịch và chú giải những nguyên điển của Phật giáo mà từ trước đến giờ chưa được Phiên Dịch. Nổi tiếng nhất trong lĩnh vực này có các ông: Trung thôn nguyên, Trường vĩ Nhã nhân, Sơn điền Long thành, Tiền điền Huệ học... Hiện nay có rất nhiều tạp chí Phật Học ở Nhật bản, tiêu biểu nhất thì có: Ấn Độ Học Phật giáo học nghiên cứu, Nhật Bản Phật Giáo học hội niên báo, Linh Mộc Học Thuật Tài Đoàn nghiên cứu niên báo... [X. Cận đại Nhật Bản Phật học nghiên cứu đích phát triển (Lâm truyền phương)].