Nhân Trung Tam Ác

《人中三惡》 rén zhōng sān è

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Ba hạng người ác trong loài người. Tức là: Hạng Nhất Xiển Đề, người phỉ báng Đại Thừa và người phạm 4 giới cấm nặng (Sát Sinh, trộm cắp, Dâm Dục, nói dối). (xt. Nhất Xiển Đề, Tứ Trọng Cấm).