Nhân Trung Hữu Quả Tông

《因中有果宗》 yīn zhōng yǒu guǒ zōng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Nhân Trung Hữu Quả luận. Tông Phái Ngoại Đạo chấp trước trong nhân của các pháp đã có sẵn tính chất của quả, 1 trong 16 tông Ngoại ĐạoẤn Độ cổ đại. Ngoại Đạo này chủ trương trong nhân đã có tính chất của quả rồi, chẳng hạn muốn có gạo nếp thì phải cấy lúa nếp, chứ trồng ngô thì không thể có được gạo nếp. [X. luận Du Già sư địa Q. 6.; luận Hiển dương Thánh Giáo Q. 9.; Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương Q. 1.]. (xt. Nhân Trung Hữu Quả, Vũ Chúng Ngoại Đạo).