Nhân Tiên

《人仙》 rén xiān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Từ tôn xưng đức Phật. Kinh Đại Bát Niết Bàn quyển 2 (Đại 12, 375 hạ) nói: Xa lìa bậc Nhân Tiên, không thể cứu được nữa.