Nhận Thức

《認識》 rèn shí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Sự nhận biết. Đây là nói theo sự quan hệ giữa Chủ Quan Nhận Thức và khách quan (đối tượng) bị Nhận Thức. Phật giáo gọi Chủ Quan là thức, khách quan là cảnh rồi nói rõ mối quan hệ giữa thức và cảnh mà phát triển thành hệ thống Nhận Thức luận, tức là Duy Thức học. (xt. Duy Thức).