Nhẫn Pháp
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Nhẫn vị. Chỉ cho giai vị tu hành trước Kiến Đạo, đạt được khi Thành Tựu viên mãn Đính Thiện Căn, 1 trong 7 Hiền vị, 1 trong 4 Thiện Căn vị. Hành Giả đến giai vị này đã hiểu rõ lí Tứ Đế, Thiện Căn đã đầy đủ và vững chắc, không còn dao động, không rơi vào đường ác, vì thế gọi là Nhẫn Pháp. Có thể được chia làm 3 phẩm: - Hạ phẩm: Giống như Đính vị quán cảnh Tứ Đế trong 3 cõi, tu đủ cả 16 hành tướng. - Trung phẩm: Giảm bớt dần hành tướng và Sở Duyên, cho đến cuối cùng chỉ còn 1 hành tướng của cõi Dục và tu quán trong 2 Sát Na. - Thượng phẩm: Chỉ còn 1 hành tướng Khổ Đế của cõi Dục quán xét trong 1 Sát Na.[X. luận Câu xá Q. 23.]. (xt. Thất Hiền, Tứ Thiện Căn Vị).