Nhân Phần Khả Thuyết

《因分可說》 yīn fēn kě shuō

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Quả phần Bất Khả Thuyết. Cảnh giới Duyên Khởi của Bồ Tát Phổ Hiền là phần hạn mà người tu hành ở Nhân Vị có thể hiểu biết được, có thể bàn nói được, gọi là Nhân Phần Khả Thuyết. Trái lại, biển tính mà đức Phật chứng ngộ được là cảnh giới tự Nội Chứng của chư Phật, không thể nói bàn được, gọi là Quả phần Bất Khả Thuyết. Nhưng Quả phần Bất Khả Thuyết này tùy theo Cơ Duyên của những người tu hành ở Nhân Vị mà có thể nói được 1 phần nào, đó chính là Nhân Phần Khả Thuyết vậy. [X. kinh Đại phẩm Bát Nhã Q. 12.; Thập Địa Kinh Luận Q. 2.; Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Q. 1.]. (xt. Bất Khả Thuyết, Nhân Phần Quả Phần).