Nguyên Chính

《元政》 yuán zhèng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Gensei, 1623-1668: Học Tăng của Nhật Liên Tông, sống vào khoảng đầu thời Giang Hộ, nhà Hán Thi, húy là Nhật Chính (), Nhật Như (), Nhật Phong (); thông xưng là Thâm Thảo Hòa Thượng (), Thảo Sơn Nguyên Chính (); tự Nguyên Chính (), hiệu là Diệu Tử (), Bất Khả Tư Nghì (), Thái Đường (), Hà Cốc Sơn Nhân (), Huyễn Sanh (), v.v.; xuất thân vùng Kyoto, con trai thứ 5 của Thạch Tỉnh Tông Hảo (). Năm 26 tuổi, ông Xuất Gia theo Nhật Phong ()Diệu Hiển Tự () thuộc Kyoto, rồi đến năm 33 tuổi thì đến ẩn cư ở Xứng Tâm Viện (, tức Thoại Quang Tự []) thuộc vùng Thâm Thảo (, Fukakusa), Sơn Thành (, Yamashiro).