Ngũ Luân Tế

《五輪際》 wǔ lún jì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho Hư Không ở vị trí thấp nhất trong 5 luân. Kinh Bồ Tát Anh Lạc bản nghiệp quyển thượng (Đại 24, 1011 thượng) nói: Các trời ấy đều có ao nước lớn, hoa sen mọc trong ao nên gọi là Thủy Thiên, 4 loài Chúng Sinh Phi Sắc đều do hóa sinh, dưới cùng là Ngũ Luân Tế, đó là 1 cõi Phật, tên là Pháp Giới đại nhẫn.