Ngũ Gia Thất Tông

《五家七宗》 wǔ jiā qī zōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Gokeshichishū: Thiền Tông của Trung Quốc từ vị Sơ Tổ Bồ Đề Đạt Ma (), kinh qua Nhị Tổ Huệ Khả (), Tam Tổ Tăng Xán (), Tứ Tổ Đạo Tín (), và Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn (); sau đó thì phân ra thành Bắc Tông Thiền của Thần Tú ()Nam Tông Thiền của Huệ Năng (). Nam Tông Thiền thì hưng thạnh từ cuối thời Trung Đường. Đặc biệt hệ thống của hai vị Đệ Tử của Huệ Năng là Nam Nhạc Hoài Nhượng ()Thanh Nguyên Hành Tư () thì trở thành chủ lưu Thiền Tông từ cuối thời nhà Đường trở đi; về sau hệ thống này lại phân phái ra thành Ngũ Gia Thất Tông vốn cao xướng Tông Phong đặc dị của họ. Cuối thời nhà Đường, Tông Quy Ngưỡng () phát xuất từ dòng Thiền của Bách Trượng Hoài Hải (), môn hạ của Nam Nhạc, càng lúc càng phát triển mạnh mẽ; rồi tiếp theo thì Tông Lâm Tế vốn chủ trương Thiền Phong đại cơ đại dụng cũng bắt đầu hình thành, và sau đó thì Hoàng Long Phái () và Dương Kì Phái () do người sáng lập ra là môn hạ của Thạch Sương Sở Viên () cũng ra đời. Đối với việc thành lập Ngữ Lục Thiền vào thời Bắc Tống vốn đại biểu là hai bộ Mã Tổ Tứ Gia Lục () và Hoàng Long Tứ Gia Lục (), những người của Phái Hoàng Long đã đóng góp rất nhiều; tuy nhiên phái này thì lại sớm bị suy vong. Mặt khác, Phái Dương Kì thì được rất nhiều vị thuộc tầng lớp sĩ phu thời Bắc Tông quy y theo, nên từ cuối thời nhà Minh cho đến đầu thời nhà Thanh thì hưng long rực rỡ. Còn Tào Động Tông thì chủ trương Thiền Phong chuyên ngồi Thiền và tu Ngũ Vị (), nên không phát triển mạnh như Lâm Tế Tông được. Pháp Nhãn Tông thì vào đầu thời nhà Tống nhân có nhà họ Tiền () ở Giang Nam quy y theo, đã thể hiện hưng thạnh rất rõ ràng đến nỗi đã thành lập nên được Tổ Đường Tập ()Truyền Đăng Lục () với tính cách là tập đoàn Chuyên Tu theo lối Công Án Niệm Tụng. Bộ Tông Môn Thập Quy Luận () của Pháp Nhãn Văn Ích (), tác phẩm nói lên hết tất cả đặc sắc của bốn Tông kia, lần đầu tiên xuất hiện. Vân Môn Tông () thì chiếm cứ vùng Quảng Đông, rồi sau đó thì kế thừa bước chân của Pháp Nhãn Tông và phát triển mạnh ở vùng đất Giang Nam, song đến cuối thời Nam Tống thì tiêu mất bóng dáng. Sự khác nhau của Ngũ Gia là sự khác nhau về Tông Phong, còn Tông Chỉ thì chẳng có gì khác nhau cả. Chính Đạo Nguyên (, Dogen) cũng cho rằng: “Cho dầu là Ngũ Gia đi nữa thì cũng chỉ Một Phật Tâm Ấn mà thôi.”