Ngọc Tuyền Tự

《玉泉寺》 yù quán sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Gyokusen-ji: còn gọi là Ngọc Tuyền Thiên Thai (), là ngôi tự viện quan trọng của Phật Giáo thuộc địa khu Hán tộc, là đơn vị bảo hộ văn vật trọng điểm của quốc gia; hiện tọa lạc tại Ngọc Tuyền Sơn (), Phủ Kinh Khê (), trong phạm vi của Đương Dương, Tỉnh Hồ Bắc. Trong khoảng niên hiệu Kiến An () nhà Đông Hán, tăng Phổ Tịnh () đã từng kết thảo am tu tập tại núi này. Vào năm 528 (Đại Thông [] 2) của Nam Bắc Triều, vua Lương Võ Đế ban sắc chỉ kiến tạo nơi đây ngôi Phú Thuyền Sơn Tự (). Đến năm 593 (Khai Hoàng [] 13) nhà Tùy, Thiên Thai Đại Sư Trí Khải (, 538-397) vâng chỉ kiến lập chùa, nhân thấy dòng suối dưới núi trong vắt như viên ngọc, bèn đổi tên thành Ngọc Tuyền Tự. Chính Đại Sư đã từng thuyết giảng Pháp Hoa Huyền Nghĩa ()Ma Ha Chỉ Quán () tại chùa này. Trong khoảng thời gian niên hiệu Đại Nghiệp (, 605-617) nhà Tùy, Tấn Vương Dương Quảng (, tại vị 604~618) ban cho bức ngạch đề dòng chữ “Ngọc Tuyền Tự ()”. Năm 676 (Nghi Phụng [] nguyên niên) nhà Đường, Thần Tú đến trú tại đây và xiển dương Thiền pháp; từ đó, ngôi Già Lam này càng lúc càng hưng thịnh và nổi tiếng khắp chốn tòng lâm trong thiên hạ. Về sau, trãi qua các triều đại, chùa đều được trùng tu và sữa chữa nhiều lần. Từ khi Giám Chơn (, Ganjin, 688-763), Đệ Tử của Hoằng Cảnh (), được mời sang Nhật làm Luật Sư, ngôi chùa này trở nên nổi tiếng như là nơi nghiên cứu về Giới Luật rất thịnh hành. Ngoài ra, Nam Nhạc Hoài Nhượng () đã từng xuống tóc Xuất Gia với Hoằng Cảnh tại linh địa này; hay như trường hợp Đại Mai Pháp Thường () lúc thanh niên đã tu học tại đây.