Ngọc Chúc

《玉燭》 yù zhú

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có 3 nghĩa chính. (1) Chỉ cho bốn mùa khí tiết điều hòa, thông suốt; hình dung cuộc sống thái bình, thịnh vượng. Như trong Nhĩ Nhã (), chương Thích Thiên () có câu: “Tứ khí hòa, chánh quang chiếu, thử chi vị Ngọc Chúc (, bốn mùa điều hòa, ánh sáng chiếu tỏ, đây gọi là Ngọc Chúc).” Học giả trứ danh Quách Phác (, 276-324) nhà Tây Tấn chú thích là: “Đạo Quang chiếu (, bảo là ánh sáng chiếu tỏ).” Hình Bỉnh (, 932-1010) nhà Bắc Tống lại giải thích rõ thêm rằng: “Đạo Quang chiếu giả, đạo, ngôn dã; ngôn tứ thời hòa khí, ôn nhuận minh chiếu, cố viết Ngọc Chúc (, Đạo Quang chiếu, đạo có nghĩa là nói, nói rõ bốn mùa khí tiết điều hòa, ấm áp, ẩm ướt, chiếu sáng, nên gọi là Ngọc Chúc).” Trong bài Thượng Chấp Chính Tứ Thập Vận () của Nhã Hổ (, ?-?) nhà Nguyên có câu: “Ngọc Chúc điều nguyên khí, kim xu vận đại quân (調, nến ngọc điều khí tiết, đức vua vận muôn dân).” (2) Từ mỹ xưng của cây nến. Như trong bài thơ Kim Tỏa () của cung nhân thời vua Hy Tông (, tại thế 862-888) nhà Đường có câu: “Ngọc Chúc chế bào dạ, kim đao ha thủ tài (, đèn ngọc suốt đêm chế áo bào, đao vàng tay cắt than buốt đau).” (3) Tỷ dụ cho ánh sáng con mắt. Như trong bài thơ Bệnh Mã () của Tào Đường (, ?-?) nhà Đường có câu: “Tứ đề bất tạc kim châm liệt, song nhãn dong khai Ngọc Chúc(, bốn móng chẳng đục chày vàng nẻ, hai mắt lững lờ ánh sáng mờ).” Trong Liễu Đường Duy Nhất Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 71, No. 1417) quyển 1 có đoạn: “Cung nguyện, Kim Luân thống ngự, thọ đẳng Càn Khôn, Ngọc Chúc quân điều, minh du nhật nguyệt (調, kính mong đức vua ngự mãi, thọ bằng Càn Khôn, đèn ngọc thường soi, sáng hơn nhật nguyệt).” Hay trong Lễ Phật Nghi Thức (, Tục Tạng Kinh Vol. 74, No. 1492) cũng có đoạn: “Duy nguyện hoàng đồ củng cố, đế đạo hà xương, văn võ lộc tăng, hưng long Tam Bảo, Ngọc Chúc thường điều, sĩ dân lạc nghiệp, Đàn Na diễn khánh, bất phùng Tam Tai Bát Nạn, chí thành vô thượng Bồ Đề (祿調, cúi mong cơ đồ củng cố, đạo vua sáng ngời, văn võ lộc thêm, hưng thịnh Tam Bảo, đèn ngọc thường soi, muôn dân lạc nghiệp, Thí Chủ vui mừng, chẳng gặp Ba Tai Tám Nạn, Chứng Quả vô thượng Bồ Đề).”