Ngoại Xá
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Buông bỏ những vật bên ngoài mình như tiền của, vàng bạc v.v... Tức là với tâm từ bi không tham tiếc, đem những thứ quí báu như ngôi vua, phúc lạc, tiền của Bố Thí cho người có đức hoặc kẻ bần cùng khốn khổ. Đây là việc làm thuộc pháp ngoại thí trong 10 hạnh thí xả mà Bồ Tát tu tập. Nhưng khi Bố Thí thì người thí, kẻ thụ thí và vật thí đều phải thanh tịnh mới được Quả Báo Thù Thắng. Quán Kinh Sớ Tán Thiện nghĩa (Đại 37, 273 hạ) nói: Chư Phật ở Quá Khứ, Bồ Tát ở hiện tại, đã làm được những việc khó làm, xả được những cái khó xả; nội xả, nội ngoại xả, đều xả. [X. phẩm Thập Vô Tận Tạng trong kinh Hoa nghiêm Q. 12. (bản dịch cũ); kinh Đại Bát Niết Bàn Q. 24. (bản Bắc)]. (xt. Thập Thí).