Ngoại Đạo Thiền

《外道禪》 wài dào chán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho pháp thiền định còn mang Tâm Niệm Dị Chấp, tức là pháp thiền định do các Ngoại ĐạoẤn Độ đời xưa tu tập. Là 1 trong 5 vị thiền. Khi Hành Giả tu tập thiền định, tâm trụ trong dị niệm và thường khởi tâm ưa thích cảnh giới trên, nhàm chán cảnh giới dưới, gọi là Ngoại Đạo Thiền. [X. Thiền nguyên chư thuyên tập độ tự Q.thượng, phần 1]. (xt. Ngũ Vị Thiền).