Ngoại Chấp

《外執》 wài zhí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho những Tà Kiến do Ngoại Đạo chấp trước. Nói theo lập trường của Phật giáo thì tất cả giáo thuyết ngoài Phật Pháp mà có chủ trương Thiên Chấp, đều thuộc về Ngoại Chấp Tà Kiến và đều bị phê bình, bác bỏ. Thông thường Ngoại Đạo vọng chấp 5 kiến giải sau đây:
1. Thuyết các pháp là 1, là khác.
2. Thuyết Thế Gian là thường, là vô thường.
3. Thuyết ngã tức là uẩn, ngã lìa uẩn.
4. Thuyết có Nhân Quả, không có Nhân Quả.
5. Thuyết khổ do mình tạo, do người khác tạo. Luận Câu xá quyển 30 (Đại 29, 159 trung) nói: Nên xả bỏ các Ngoại Chấp Ác Kiến mù quáng để cầu mắt tuệ. (xt. Ngoại Đạo Tứ Chấp).