Ngoã Sư
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Ngõa Sư. Người thợ làm đồ gốm. Cứ theo luận Đại trí độ quyển 3, ở thời Quá Khứ, đức Thích tôn là 1 thợ gốm, tên là Đại Quang Minh. Bấy giờ, có đức Phật Hiệu là Thích Ca văn, cùng với các Đệ Tử của ngài là Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên, A nan, có lần đến nhà người thợ gốm này nghỉ tạm 1 đêm. Lúc ấy, người thợ gốm dâng nệm cỏ, đèn, nước đường cúng dường Phật và các vị tỉ khưu tăng. Người thợ gốm liền Phát Nguyện rằng (Đại 25, 83 trung): Con nguyện khi con Thành Phật trong cõi đời đầy dẫy 5 trọc ác ởtương lai, thì con sẽ có hiệu là Thích Ca văn như đức Phật Hiện nay và tên các Đệ Tử của con cũng giống như các Đệ Tử của Phật Hiện nay.
II. Ngõa Sư. Phạm: Bhàrgava. Hán dịch: Ngõa sư. Chỉ cho ông Bạt già bà, là người tiên đầu tiên thờ đức Thích tôn làm thầy khi Ngài mới Xuất Gia cầu đạo. (xt. Bạt Già Bà Tiên).
II. Ngõa Sư. Phạm: Bhàrgava. Hán dịch: Ngõa sư. Chỉ cho ông Bạt già bà, là người tiên đầu tiên thờ đức Thích tôn làm thầy khi Ngài mới Xuất Gia cầu đạo. (xt. Bạt Già Bà Tiên).