Nghiệp Cảm

《業感》 yè gǎn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: nghĩa là lấy Nhân Nghiệp của Thiện Ác mà cảm nhận quả của khổ vui. Như trong Bí Tạng Bảo Thược () quyển Trung do Đại Sư Không Hải (, Kūkai, 774-835), Tổ sáng lập ra Chơn Ngôn Tông Nhật Bản sáng tác, có đoạn rằng: “Phù tai họa chi hưng, lược hữu tam chủng, Nhất Thời vận, nhị thiên phạt, tam Nghiệp Cảm (, phàm tai họa Sinh Khởi, tóm tắt có ba loại, một là thời vận, hai là trời phạt, ba là Nghiệp Cảm).” Trong Phạm Võng Kinh Bồ Tát Giới Lược Sớ (, Tục Tạng Kinh Vol. 38, No. 695) quyển 2 giải thích rằng: “Tùy Nghiệp Cảm báo, thân chi hình đoạn, hữu trường hữu đoản, mạng chi phân hạn, hữu thọ hữu yểu dã (, tùy theo Quả Báo của Nghiệp Cảm, hình dáng của thân, có dài có ngắn; thời hạn của mạng, có thọ có yểu vậy).” Hay trong Du Già Tập Yếu Thí Thực Nghi Quỹ (, Tục Tạng Kinh Vol. 59, No. 1080) lại có đoạn: “Chơn nguyên trạm tịch, nãi tội tánh chi Bản Không; Khổ Hải hồng thâm, trục vọng ba nhi bất tức; do Chúng Sanh chi Nghiệp Cảm, trí trường kiếp dĩ Trầm Luân; thọ báo Địa Ngục chi trung, vĩnh la khổ sở; chuyển sanh Ngạ Quỷ chi nội, trường nhẫn cơ hư; ký vô giải thoát chi kỳ, ninh hữu siêu thăng chi lộ (, nguồn chơn vắng lặng, ấy tội tánh vốn là không; biển khổ rộng sâu, theo sóng mê lầm không dứt; do Chúng Sanh bao Nghiệp Cảm, chịu bao kiếp mãi đắm chìm; chịu báo Địa Ngục bên trong, mắc hoài khổ sở; chuyển sanh Ngạ Quỷ kiếp sống, chịu đựng đói khát; đã không giải thoát thời kỳ, sao có siêu thăng nẻo trước).”