Nghĩa Uyên

《義淵》 yì yuān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Giin, ?-728: vị Cao Tăng của Pháp Tướng Tông Nhật Bản, sống dưới Thời Đại Nại Lương, húy là Nghĩa Uyên (), xuất thân vùng Cao Thị (), Đại Hòa (, Yamato), họ là Thị Vãng (). Tương truyền rằng song thân ông lo buồn vì không có con nối dõi, lâu năm chuyên tâm cầu nguyện đức Bồ Tát Quan Âm và cuối cùng hạ sanh ông. Lớn lên, ông theo học Pháp Tướng và Duy Thức với Trí Phụng (, Chihō)Nguyên Hưng Tự (, Gankō-ji), đến năm 699 thì hoàn thành sự nghiệp và được tặng cho 1 vạn bao gạo. Vào năm 703, ông được bổ nhiệm làm Tăng Chánh. Tương truyền ông đã từng sáng lập Long Cái Tự (), Long Môn Tự () và Long Uyên Tự (). Môn hạ của ông có rất nhiều như Huyền Phưởng (, Gembō), Hành Cơ (, Gyōki), Tuyên Giáo (, Senkyō), Lương Mẫn (, Ryōbin), Hành Đạt (, Gyōtatsu), Lương Biện (, Rōben), v.v., đều là những nhân vật xuất chúng đã hoạt động tích cực trong giới Phật Giáo thời Nại Lương.