Năng Lập Bất Khiển Quá

《能立不遣過》 néng lì bù qiǎn guò

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Sàdhanàvyàvftta. Tiếng dùng trong Nhân Minh. Lỗi Dị Dụ không trái hẳn với Nhân (Năng Lập), là lỗi thứ 2 trong 5 lỗi Tự dị pháp dụ, 1 trong 33 lỗi của luận thức Nhân Minh. Trong luận thức Nhân Minh, khi dùng Li Tác Pháp để luận chứng, nếu trong Dị Dụ thiếu Nhân Dị Phẩm thì chỉ có thể loại bỏ Tông (mệnh đề) Sở Lập, chứ không thể loại bỏ được Nhân (lí do) Năng Lập, trong trường hợp này tức phạm lỗi Năng Lập bất khiển. Chẳng hạn như luận thức: Tông: Âm thanh là thường còn. Nhân: Vì là không Chất Ngại. Dụ: Những gì vô thường đều là Chất Ngại, như Nghiệp Lực. Nghiệp Lực là không Chất Ngại. Nghiệp Lực tuy là vô thường, đầy đủ Dị Phẩm của Tông, nhưng không phải là Chất Ngại nên không đủ Dị Phẩm của Nhân, bởi vậy phạm lỗi Năng Lập bất khiển. [X. Nhân Minh Nhập Chính Lí Luận; Nhân Minh Nhập Chính Lí Luận đại sớ Q.hạ; Đông phương luận lí học (Nhất hạnh)].