Nam Tống Hiếu Tông
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Vị vua đời thứ 2 của triều đại Nam Tống, tên là Thận, lên ngôi năm 1162. Thời gian ở ngôi, vua sửa đổi việc quan lại, giảm bớt quân phí, mở mang Giang nam, chính trị thanh liêm sáng suốt, xã hội phồn vinh. Vua dốc lòng tin kính Phật Pháp, từng tham vấn các Thiền Sư: Kính Sơn Tông cảo, Linh Sơn Tử lâm, Trụ sơn Nhã nạp, Linh ẩn Tuệ viễn, v.v... Ở trong cung, vua cho xây cất 1 tòa nhà gọi là Quán đường để học tập pháp thiền. Năm Thuần hi thứ 7 (1180), vua thỉnh Thiền Sư Bảo Ấn chùa Vân bảo vào cung để thảo luận về các vấn đề liên quan đến Nho Giáo, Phật giáo và Đạo Giáo. Sau khi Thoái Vị, vua ở trong cung Nam hoa, biên soạn Nguyên Đạo luận để bác bỏ chủ trương trong bài Nguyên Đạo của ông Hàn Dũ và Đề Xướng thuyết Tam Giáo nhất trí, cho rằng 3 giáo đều có chỗ đặc sắc, nếu dung hợp được với nhau thì có Thể Đạt đến đạo rốt ráo. Năm Thiệu hi thứ 5 (1194) vua băng, hưởng thọ 68 tuổi. Vua có các tác phẩm: Nguyên Đạo luận, Viên Giác kinh Ngự Chú, Tam Giáo luận.