Một Huyền Cầm

《沒弦琴》 méi xián qín

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Cây đàn không dây, không âm thanh. Trong Thiền Tông, từ ngữ này được sử dụng để chỉ cho tiếng vang Linh Diệu không âm thanh, hoặc ý chỉ nhiệm mầu ngoài lời nói. Nó cũng thường được dùng để biểu thị cái Tông Phong đặc biệt của Thiền gia là Chẳng lập văn tự, truyền riêng ngoài giáo. Bàng Cư Sĩ Ngữ Lục quyển thượng (Vạn tục 120, 28 thượng) chép: Cư Sĩ nói: Đàn không dây(Một Huyền Cầm), chỉ có Thiền Sư gảy mới tuyệt.