Mật Lặc Nhật Ba

《密勒日巴》 mì lēi rì bā

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tạng: Mi-la-ras-pa. Cao Tăng Tây Tạng, người ở Kya-ía-tsa gần Népal, là Đệ Tử chính truyền của ngài Mã Nhĩ Ba (Tạng:Mar pa), tổ khai sáng phái Ca Nhĩ Cư. Sư mồ côi cha từ năm 7 tuổi, vì hận chú và cô chiếm đoạt gia sản nên sư học phép Chú Thuật giết người và làm mưa đá, do đó đã gây nên nhiều nghiệp ác. Về sau, sinh tâm hối hận, sư theo Chính Pháp tu tập Thiện Nghiệp. Để giúp sư tiêu trừ Tội Chướng, ngài Mã Nhĩ Ba dạy sư tu tập nhiều pháp tu Khổ Hạnh của Đại Tiểu Thừa; sau khi diệt trừ Ác Nghiệp, sư được thụ quán đính và khẩu quyết tu trì. Sư nổi tiếng về Khổ Hạnh và giỏi ca vịnh. Vì sư thường đi nhiều nơi giáo hóa làm Lợi Ích Chúng Sinh nên được tôn xưng là Mật Lặc Tôn Giả. Giáo lí do sư truyền lại rất gần chủ nghĩa thần bí. Sư có rất nhiều Đệ Tử, trong đó có 25 người được đại Thành Tựu và người tập đại thành học thuyết của sư là Đạt bảo cáp giải (Tạng: Dwag-po lha-rje, 1077-1152). Sư có các tác phẩm: Bồ Đề đạo Thứ Đệ tùy phá tông Trang Nghiêm kinh, Thập Vạn Ca Tập.