Mạt Đại Thục Mệnh Niết Bàn

《末代贖命涅槃》 mò dài shú mìng niè pán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Thục mệnh Niết Bàn, Đối Trị vô thường Niết Bàn. Chỉ cho kinh Niết Bàn. Tông Thiên thai chủ trương: Đức Phật thương xót những Chúng Sinh Độn Căn ở đời Mạt Pháp dễ phá hủy Giới Pháp, Sinh Khởi Ác Kiến (cho rằng Như Lai là vô thường), đánh mất Pháp Thân tuệ mệnh, cho nên trong kinh Niết Bàn đức Phật giảng nói về giới luật để giúp đỡ cho giới môn và nói lí Phật Tính Thường Trụ để phù trợ cho thừa môn (giáo thừa). Phật đồng thời nói về Giới môn và Thừa môn như thế, tông Thiên thai gọi là Phù Luật Đàm Thường, còn kinh Niết Bàn thì chính là giáo Phù Luật Đàm Thường vậy. Lại vì kinh này là của báu vô giá để cứu chuộc lại Pháp Thân tuệ mệnh của Chúng Sinh đời Mạt Pháp nên gọi là Mạt Đại Thục Mệnh Niết Bàn. [X. Pháp hoa kinh văn cú Q. 10., thượng; Pháp hoa kinh Huyền Nghĩa Q. 10., thượng; Pháp Hoa Huyền Nghĩa thích tiêm Q. 2., hạ; Thiên Thai Tứ Giáo Nghi Tập Chú Q.thượng]. (xt. Phù Luật Đàm Thường).