Mãn Phần Thanh Tịnh Giả

《滿分清淨者》 mǎn fēn qīng jìng zhě

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Nguyên nghĩa là chỉ cho bậc hoàn toàn thanh tịnh, nhưng theo sự giải thích xưa nay thì Phật là bậc Mãn thanh tịnh; Bồ Tát là bậc Phần thanh tịnh, cả Phật và Bồ Tát được gọi chung là Mãn Phần Thanh Tịnh Giả. Luận Thành Duy Thức quyển 1 (Đại 31, 1 thượng), nói: Cúi lạy Duy Thức tính, Mãn Phần Thanh Tịnh Giả, nay con giải nghĩa ấy, vì Lợi Lạc Chúng Sinh.