Mạn Đồ La Tiên

《曼荼羅仙》 màn tú luó xiān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Mandra. Cũng gọi: Mạn Đà la tiên. Hán dịch: Nhược thanh, Hoằng thanh. Danh Tăng người nước Phù nam (Cao Miên xưa) sang Trung Quốc Dịch Kinh vào thời Nam triều. Năm Thiên giám thứ 2 (503) đời Vũ đế nhà Lương, sư đến Trung Quốc tiến cống kinh tiếng Phạm và tượng Phật bằng san hô. Sau ít lâu, sư vâng sắc cùng với ngài Tăng Già Bà La Dịch Kinh Bảo Vân 7 quyển, kinh Pháp Giới thể tính vô Phân Biệt 2 quyển và kinh Văn Thù Sư Lợi sở thuyết Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật 2 quyển. [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 11.; truyện Tăng Già Bà La trong Tục Cao Tăng Truyện Q. 1.; Phật Tổ Thống Kỉ Q. 37.].