Lý Nguyên Tông

《李元琮》 lǐ yuán cóng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

(?-776) Cư Sĩ Phật Giáo Trung Quốc, sống vào đời Đường, Đệ Tử của Tam Tạng Bất Không. Ông làm quan đến các chức Quán tu Công Đức Sứ, Tri quân sự thượng trụ quốc lương quốc công. Năm Thiên bảo 13 (754) tại Vũ uy, tỉnh Cam túc, ông được ngài Bất Không truyền cho 5 bộ Quán đính, Kim Cương Giới Đại Mạn Đồ La và trao cho các Đạo Cụ bằng bạc, chày Kim Cương 5 chĩa, linh 3 chĩa, 1 chĩa, v.v... Ông theo học ngài Bất Không hơn 30 năm, từng đến Hà tây, Nam hải hỏi đạo, đích thân cúng dường 2 chùa Tịnh ảnh và Hồng lô. Tháng 6 năm Đại lịch thứ 9 (774), ngài Bất Không Thị Tịch, ông vâng mệnh vua trông coi việc an táng, rồi xây tháp thờ ngài Bất Không tại viện Dịch Kinh chùa Hưng thiện. Tháng 11 năm Đại lịch 11 (776) ông mất. [X. Bất Không Biểu Chế Tập Q. 3.; Phó Pháp truyện Q.hạ].