Lý Ngạn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Những tục ngữ và ngạn ngữ có quan hệ với Phật giáo được lưu hành trong dân gian. Có nhiều loại: - Các câu có xuất xứ từ Kinh Điển Phật giáo, như: Bần Giả Nhất Đăng (một ngọn đèn của người nghèo), Nhập bảo sơn không thủ nhi qui (vào núi báu mà về tay không), Sư Tử Thân Trung Trùng (trùng trong mình sư tử), Không Hoa Thủy Nguyệt (Hoa giữa Hư Không, trăng dưới đáy nước)... - Lấy lời nói trong kinh Phật rồi hơi thay đổi mà thành, như: Tự thằng tự phược (tự ràng tự buộc), Vô thằng tự phược (không dây mà tự trói mình)... - Những câu lấy ý từ kinh Phật, như: Long Đầu xà vĩ (đầu rồng đuôi rắn)... - Những câu lấy từ sách ngoài làm câu của Phật giáo, như: Cách tường hữu nhĩ (cách vách có tai), Lũy noãn chi nguy (nguy như trứng chồng lên nhau), v.v... [X. kinh Đại Thừa bản sinh Tâm Địa quán Q. 6.; Bích Nham Lục tắc 10; Tục Truyền Đăng lục Q. 8.; Thiền Lâm Bảo Huấn Q. 4.]. (xt. Phật Giáo Ngạn Ngữ Lí Ngữ).