Ly Mị

《魑魅》 chī mèi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: thời xưa chỉ cho thế lực thần quái của núi sông có thể gây hại người; cũng chỉ cho quỷ quái, yêu tinh trong gỗ đá hiện ra. Như trong Văn Tuyển (), bài Đông Kinh Phú () của Trương Hành (, 78-139) nhà Đông Hán, có câu: “Sao Ly Mị, trác húc cuồng (, trừ yêu quái, chém điên cuồng).” Hay trong Đường Phạn Phiên Đối Tự Âm Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh (, Taishō Vol. 8, No. 256) cũng có đoạn: “Triêu hành tuyết hiến, mộ túc băng nhai, thọ quải viên nhu, cảnh đa Ly Mị (宿, sang đi đỉnh tuyết, tối ngủ bờ băng, khỉ vượn chuyền cây, cảnh nhiều quỷ quái).” Hoặc trong Lăng Nghiêm Kinh Thông Nghĩa (, Tục Tạng Kinh Vol. 12, No. 279) lại có đoạn: “Hoặc Trước Quỷ Thần, hoặc tao Ly Mị, tâm trung bất minh, Nhận Tặc Vi Tử (, hoặc chấp Quỷ Thần, hoặc gặp yêu quái, trong tâm không sáng, nhận giặc làm con).”