Ly Bà Đa

《離婆多》 lí pó duō

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: Revata: là em của Xá Lợi Phất (Sanskrit: Śāriputra, Pāli: Sāriputta ), âm dịch là Ly Việt Đa (), Cát Lệ Phiệt Đa (); ý dịch là Thường Tác Thanh (), Sở Cúng Dường (), Thất Tinh (), Thích Thời (). Là một Đệ Tử của Phật, ông thường tọa Thiền Nhập Định, tâm không bị loạn động, nên được xem như là Người Không Bị Loạn Động Số Một. Cha mẹ ông thường cầu nguyện sao Ly Bà Đa và hạ sanh được ông, nên đặt cho ông tên như vậy. Tương truyền ông từng đi hành hóa, gặp cơn mưa lớn, vào trú trong một ngôi miếu thờ thần, đến nữa đêm thì thấy có 2 con quỷ tranh giành một thây chết mà ăn; nhân đó ông mới cảm nhận được sự hư huyễn, giả tạm của thân người này. Sau đó, ông đến chỗ Phật, nghe được giáo lý dạy rằng thân người này vốn được hình thành từ 4 yếu tố (Tứ Đại, đất, nước, gió và lửa), bèn phát tâm Xuất Gia tu tập. Đến cuối đời, trong khi du hóa tại nước Đà Bà (), gặp tuyết lạnh, vì không mang dép che chân, ông bị lạnh cóng tê cứng bàn chân. Thấy vậy, đức Phật Tán thán hạnh Thiểu Dục Tri Túc của ông; và cũng từ đó về sau, Ngài cho phép chư tăng được mang loại dép cỏ để bảo vệ chân khi đi hành hóa đến các xứ lạnh.