Lưu Quán Đỉnh

《流灌頂》 liú guàn dǐng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Lưu thủy quán đính, Lưu phan quán đính. Tiếng dùng của Phật giáo Nhật bản. Nghi thức đem lá phan quán đính hoặc tháp thả trôi trên sông biển để làm Lợi Ích cho các loài thủy tộc. Tức là làm 1 cái tháp, trên treo phan và những lá của cây mật rồi thả cho trôi trên mặt nước giúp cho các loài cá, cua, chim nước, quỉ tộc, xác chết v.v... được Kết Duyên với Phật. Nghi thức này không phải chính thức được nói trong các Kinh Điển, chỉ do các bậc Cổ Đức của Nhật bản dựa theo ý chỉ trong kinh mà đặt ra. Cách thực hành tùy theo các Tông Phái mà khác nhau. [X. Tịch Chiếu Đường cốc hưởng tục tập Q. 5.].