Lương Nguyên

《良源》 liáng yuán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Ryōgen, 912-985: vị tăng của Thiên ThaiTông Nhật Bản, sống dưới Thời Đại Bình An, Thụy Hiệu Từ Huệ Đại Sư (), người đời thường gọi ông là Nguyên Tam Đại(), Ngự Miếu Đại Sư (), Giác Đại Sư (), Đậu Đại Sư (), họ là Mộc Tân (), xuất thân vùng Cận Giang (, Ōmi, thuộc Shiga-ken []). Năm lên 12 tuổi, ông theo học pháp với Lý Tiên (), và sau khi thầy qua đời, ông đến thọ giới với Thiên Thai Tọa Chủ Tôn Ý (, Soni), rồi theo học với Hỷ Khánh (, Kikei), Giác Huệ (, Kakue) và Vân Tình (, Unsei). Vào năm 937, tại Duy Ma Hội của Hưng Phước Tự (, Kōfuku-ji), ông đã đối luận với Nghĩa Chiêu (, Gishō) của Nguyên Hưng Tự (, Gankō-ji) và hàng phục được vị này. Đến năm 963, tại Pháp Hoa Hội ở Thanh Lương Điện, ông lại luận phá được Pháp Tàng (, Hōzō) của Đông Đại Tự (, Tōdai-ji), nên thanh danh của ông vang khắp thiên hạ. Năm 964, ông được liệt vào hàng Nội Cúng Phụng (, hàng ngũ của 10 vị Thiền Sư), rồi năm sau thì làm Quyền Luật Sư, năm kế đến thì trở thành Thiên Thai Tọa Chủ. Trong thời gian làm Tọa Chủ được khoảng 20 năm, ông đã Nỗ Lực phục hưng Giảng Đường và giáo dưỡng đồ chúng. Chính ông đã định ra Nhị Thập Lục Điều Thức () để chỉnh đốn quy luật trongSơn Môn. Ông được sùng ngưỡng như là vị Tổ Sư thời Trung Hưng, và ngoài Thế Gian thì Sùng Bái như là Hóa Thân của Quan Âm, hay của Bất Động Minh Vương Bồ Tát. Môn hạ của ông có một số nhân vật kiệt xuất như Nguyên Tín (, Genshin), Giác Vận (, Kakuun), Tầm Thiền (, Jinzen), Giác Siêu (, Kakuchō) và hơn 3000 người. Trước tác của ông để lại có Bách Ngũ Thập Tôn Khẩu Quyết (), Cửu Phẩm Vãng Sanh Nghĩa (), Danh Biệt Nghĩa Thông Tư Ký (), Thai Kim Niệm Tụng Hành Ký ().