Lược Giáo Giới Kinh

《略教誡經》 lüè jiào jiè jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Kinh, 1 quyển, do ngài Nghĩa Tịnh dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 17. Nội dung kinh này thuật lại việc đức Phật răn dạy các vị tỉ khưu một cách sơ lược về hạnh Thiểu Dục Tri Túc, đoạn trừ Vô Minh, không suy nghĩ về 3 thứ Bất Thiện, phải siêng năng tu tập để được giải thoát.