Lược Giáo
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Đối lại: Quảng Giáo. Cũng gọi Lược giới. Sau khi đức Phật thành đạo, trong khoảng 12 năm đầu, hàng Đệ Tử chưa phạm giới, nên Giới Pháp mà Ngài răn dạy rất sơ lược như (Đại 22, 1022 hạ): Khéo giữ gìn lời nói, Tự tịnh ý chí mình; Thân không làm điều ác, Ba nghiệp đều thanh tịnh; Nếu làm được như thế, Là bậc đại Tiên Nhân. Những câu kệ trên đây gọi là Lược Giáo. Về sau, việc tu hành dần dần trở nên buông thả, các Đệ Tử Phật bắt đầu làm các việc xấu ác, do đó đức Thế Tôn Tùy Duyên chế giới nhiếp tăng, nên có Ngũ Thiên, Thất tụ, gọi là Quảng giới, Quảng Giáo. [X. phẩm Tựa trong kinh Tăng nhất a hàm Q. 1.; Tứ phần Tăng Giới bản].