Lục Đại Thành
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
sáu đô thành lớn nổi tiếng ở trung Ấn Độ vào thời đức phật còn tại thế. kinh Niết Bàn quyển 27 (bản nam) có nêu tên 6 đô thành lớn ấy là: thành xá Bà Đề (phạm: sràvastì), thành sa chỉ đa (phạm: sàketa), thành chiêm bà (phạm: campà), thành tì xá li (phạm: vaizàli), thành Ba La Nại (phạm: bàràịasì) và thành vương xá (phạm:ràjagriha). kinh trường a hàm quyển 2 thì lấy thành ca tì la vệ thay cho thành sa chỉ đa; Kinh Điển pàli đem thành kiêu thưởng di thay cho thành tì xá li. còn luật Ma Ha Tăng Kì quyển 33 thì thêm 2 thành: ca tì la vệ và kiêu thưởng di mà thành 8 đại thành.