Luân Tạng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Chuyển Luân Tạng, Chuyển quan Kinh Tạng. Cái giá sách để kinh trong lầu Đại Tạng Kinh. Cái giá này có hình dáng cái thạp 8 góc, chính giữa có 1 cái trục, ở dưới có bánh xe để dễ xoay chuyển, giúp người đứng ở một chỗ quay vòng cái giá mà có thể tìm ra quyển kinh mà mình cần ở trên đó. Mục Tháp miếu chí trong Thích Môn Chính Thống quyển 3 (Vạn tục 130, 396 thượng), nói: Đầu đời Lương, Đại Sĩ Thiện tuệ (Phó Hấp, Huyền Phong) thương xót người đời, tuy biết tin đạo, nhưng đối với Pháp Bảo thì có người không biết chữ, hoặc biết chữ mà bận rộn nhiều việc, không có giờ rảnh để xem. Vì lẽ ấy, Đại Sĩ dùng Phương Tiện, sáng chế ra tạng Chuyển luân, khiến cho người có lòng tin, xoay một vòng thì Công Đức cũng giống như người đọc kinh vậy. Đến đời Đường, hình thức Luân Tạng được cải tiến đẹp đẽ hơn, có thiết trí khám thờ Phật, trang hoàng màu sắc, treo những tấm gương v.v..., khi quay vòng trông rất đẹp mắt. [X. Toàn đường văn Q. 676.]. (xt. Kinh Tạng).